Giáo dục

Thầy trò hạnh ngộ ngày Tết: Chỉ một lời chúc cũng đủ làm dịu cả năm dài

thầy cô - Ảnh 1.

Một lời chúc Tết, một tách trà đầu xuân cũng đủ làm ấm lại bao năm tháng dưới mái trường.

* Nguyễn Việt Trinh (21 tuổi, TP.HCM):

Gặp cô giáo cũ, sống lại một phần thanh xuân

thầy cô - Ảnh 2.

Từ nhỏ đến lớn mình học ở Ninh Bình (Nam Định cũ), đến khi lên đại học mới vào TP.HCM. Nhưng dù đi đâu, Tết với mình vẫn luôn là dịp để quay về. Ngoài về với gia đình, Tết còn gặp lại những thầy cô giáo cũ đã đồng hành cùng mình suốt một quãng thanh xuân.

Những năm trước, năm nào mình cũng thu xếp đến thăm cô chủ nhiệm cấp III. Lần gần nhất mình đến thăm cô là Tết năm ngoái. Hôm đó, nhóm bạn thân cấp III tụ họp, nhắc đến cô rồi quyết định cùng nhau xếp lịch, mua quà và ghé qua nhà cô. 

Không có điều gì quá đặc biệt, chỉ là cả bọn ngồi nói chuyện, cười rất nhiều. Vậy thôi nhưng cảm giác khi ấy ấm áp lắm, như thể mình được quay lại quãng thời gian đẹp nhất của đời học sinh.

Với mình, cô chủ nhiệm còn giống như một... người chị lớn. Cô trẻ trung, vui tính và lúc nào cũng cho mình những lời khuyên đúng lúc. 

Ngày còn đi học, mình cũng như bao người khác, chỉ mong lớn thật nhanh, đôi khi còn cảm thấy bị "kìm kẹp". Nhưng khi trưởng thành rồi, mình mới hiểu công việc của thầy cô giáo vất vả và nhiều áp lực thế nào. Càng lớn, mình càng trân trọng những điều tưởng chừng rất bình thường ngày trước.

* Bảo Như (sinh viên ngành ngôn ngữ Anh, Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM):

Không năm nào bỏ lỡ

thầy cô - Ảnh 3.

Với mình, gặp lại thầy dạy lớp 4, lớp 5 đã trở thành một thói quen kéo dài nhiều năm. Từ khi lên lớp 10 cho đến năm 2 đại học, năm nào mình và nhóm bạn cũ cũng hẹn nhau ghé thăm thầy vào dịp sinh nhật. 

Tụi mình thường bàn bạc trước, mua một món quà nhỏ rồi đến chúc mừng. Không có gì cầu kỳ, chủ yếu là ngồi nói chuyện và cười rất nhiều. Nhưng chừng đó thôi cũng đủ để thấy vui.

Đến năm 2 đại học, khi thầy quyết định nghỉ dạy để chuyển sang kinh doanh, thói quen ấy cũng thay đổi theo. Không còn dịp sinh nhật tụ họp đông đủ như trước, mình chuyển sang thăm thầy vào dịp Tết. 

Lần này, mình đi một mình. Ban đầu cũng hơi lạ, vì không còn đi cùng đám bạn nữa. Nhưng khi ngồi xuống nói chuyện, mình nhận ra mọi thứ vẫn vậy. Thầy vẫn hỏi han chuyện học hành, công việc, vẫn quan tâm như ngày nào. Chỉ là mình đã trưởng thành hơn một chút, câu chuyện cũng khác đi, sâu hơn.

Với mình, việc thầy không còn đứng lớp không làm mối liên hệ thầy trò phai nhạt. Có những người dù không còn dạy mình nữa, nhưng cách họ từng dạy dỗ vẫn ở lại, ảnh hưởng đến cách mình suy nghĩ và sống sau này. 

Năm nay, mình vẫn sẽ tiếp tục thăm thầy. Không phải vì nghĩa vụ, mà vì mình trân trọng cảm giác mỗi năm được ngồi lại, ôn chuyện cũ. Không cần đông người, cũng không cần quà lớn. Chỉ cần mình nhớ và dành thời gian. Sau này nhìn lại, mình sẽ không phải hối tiếc vì đã bỏ lỡ một lần gặp.

* Nguyễn Ngọc Ánh Dương (22 tuổi, cựu học sinh Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh, Biên Hòa, Đồng Nai):

Mùng 3 Tết là ngày của thầy cô giáo

thầy cô - Ảnh 4.

Với mình và nhóm bạn cấp III, mùng 3 Tết gần như là một "lịch cố định" để đi chúc Tết thầy cô giáo. 

Năm nào tụi mình cũng hẹn nhau từ trước. Có thể mỗi đứa học một nơi, làm một công việc khác nhau, thậm chí ở xa nhau, nhưng cứ đến mùng 3 là cố gắng có mặt đầy đủ nhất có thể.

Những buổi gặp gỡ ấy không hề hình thức. Thầy cô giáo bày bánh mứt, rót trà, rồi lần lượt hỏi chuyện từng đứa. Có người đã đi làm, có người còn đang học tiếp. 

Thầy cô giáo không hỏi thành tích gì ghê gớm, cũng không tạo áp lực phải "khoe" điều gì đó lớn lao. Chỉ đơn giản là hỏi sống có ổn không, có vui không.

Mình từng có lúc thấy ngại nếu bản thân chưa đạt được điều gì thật nổi bật. Nhưng dần mình nhận ra, điều thầy cô giáo quan tâm không phải là bảng thành tích. Thầy cô giáo vui khi thấy mình trưởng thành hơn, biết suy nghĩ chín chắn hơn, biết tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Chỉ vậy thôi cũng đủ.

Với mình, thăm thầy cô giáo mỗi dịp Tết là một cách để nhắc bản thân về điểm xuất phát. Giữa một năm mới đầy kế hoạch và dự định, việc quay lại gặp thầy cô giáo giống như tự nhắc mình đã đi qua những năm tháng nào, ai đã từng dạy dỗ, nâng đỡ mình từ những bước đầu tiên. 

Mình chỉ muốn nói rất đơn giản: đừng đợi đến khi thành công rực rỡ mới quay lại. Hãy quay lại khi còn có thể, khi thầy cô giáo vẫn còn đó và mình vẫn còn cơ hội nói một câu chúc Tết, một lời cảm ơn.

* Nguyễn Anh Khoa (sinh viên Trường Quốc tế, Đại học Quốc gia Hà Nội):

Thiếu thầy cô giáo, bức tranh ngày Tết chưa trọn vẹn

thầy cô - Ảnh 5.

Theo mình, bức tranh ngày Tết sum vầy của mình sẽ chẳng thể nào trọn vẹn ý nghĩa nếu thiếu đi hành trình "uống nước nhớ nguồn", tìm về thăm lại những người thầy, người cô đáng kính. 

Dù dòng đời có cuốn mình đi xa đến đâu, mình vẫn luôn khắc ghi sâu sắc công ơn dạy dỗ và những bài học làm người đầu tiên của cô Trần Thị Hương Thơm tại mái Trường THCS Phúc Yên, và cô Thủy, người cô chủ nhiệm tận tụy thời THPT Bến Tre. 

Bên cạnh đó là hình ảnh thân thương của cô Phạm Thị Huyền, cô Phạm Thị Liên và cô Phạm Thị Hiên, những người lái đò thầm lặng đã kiên nhẫn dìu dắt mình từng bước trưởng thành.

Trong không khí ấm áp của ngày đầu xuân năm mới, mình luôn muốn kính cẩn dành tặng các cô những lời chúc chân thành nhất bằng tất cả tấm lòng kính trọng. 

Mình cầu chúc các cô luôn dồi dào sức khỏe, tâm hồn luôn an nhiên và mãi giữ được ngọn lửa đam mê nhiệt huyết rực rỡ bên bục giảng. Mong rằng lớp bụi phấn và thời gian sẽ chẳng thể làm phai đi nụ cười hiền hậu ấy, và mỗi ngày đến trường của các cô đều tràn ngập niềm vui bên các thế hệ học trò ngoan ngoãn. 

Bởi với mình, các cô chính là những "người gieo mầm" vĩ đại, đã âm thầm tưới tắm cho tâm hồn mình lớn khôn bằng tri thức và nguồn cảm hứng nhân văn vô tận.

* Nguyễn Huỳnh Minh Phúc (Bí thư Đoàn Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM):

Thầy trò hạnh ngộ ngày Tết - Ảnh 2.

Sự hãnh diện của nghề giáo

Tết Nguyên đán đối với tôi là thời điểm để nhìn về năm cũ và ước vọng cho năm mới. Cũng là dịp để nghiệm lại những bài học, sự bảo ban của thầy cô giáo trong cuộc sống.

Thường mỗi dịp nghỉ Tết, tôi có cơ hội và thời gian để thăm hỏi thầy cô giáo cũ, cũng là cách để soi lại bản thân mình.

Những năm gần đây, tôi tham gia giảng dạy, đồng hành cùng các bạn sinh viên, và giao thừa nào cũng có các bạn nhắn tin, gửi những lời chúc tốt đẹp.

Với tôi, đó không chỉ là niềm vui năm mới, mà còn là sự hãnh diện về nghề giáo, đã gieo trong tâm hồn các bạn một hạt mầm của sự tử tế.

* ThS VÕ KIM BẢO (Tổ trưởng môn ngữ văn Trường THCS Nguyễn Du, TP.HCM):

Nuôi dưỡng tình yêu thương

Thầy trò hạnh ngộ ngày Tết - Ảnh 2.

Mỗi dịp Tết, học trò cũ về thăm rất đông, nhất là những năm trường tổ chức hội xuân. Nhưng với tôi, điều khiến mình xúc động nhất lại là khi các em từng đi du học tranh thủ về quê ăn Tết rồi ghé thăm thầy cô giáo.

Nhìn các em trưởng thành, nghe các em kể về hành trình học tập, làm việc nơi phương xa, biết được những nỗ lực và thành công của các em, tôi thấy an lòng và thật sự cảm động.

Riêng tôi, suốt 12 năm nay, năm nào cũng giữ một thói quen là ngày 29 Tết sang nhà cô giáo dạy đại học của mình để ăn trưa cùng cô. Chưa một năm nào tôi bỏ.

Năm nay vì có kế hoạch đi Ấn Độ đúng dịp Tết nên tôi đã qua thăm cô sớm hơn. Với tôi, Tết luôn ấm áp như vậy, là lúc mình nghĩ về nhau, nhớ về nhau và dành thời gian cho nhau.

Sau một năm bận rộn, được gặp lại, được nghe nhau kể chuyện vui buồn trong suốt một năm qua, rồi trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp, tôi cảm nhận rất rõ Tết là dịp để nuôi dưỡng yêu thương và bày tỏ lòng biết ơn với thầy cô giáo.

Được gặp lại những học trò mình yêu mến, được trở về thăm những người thầy cô giáo mình luôn tôn trọng, đó mới thực sự là niềm vui sâu sắc và ý nghĩa nhất của ngày Tết.

Các tin khác

Sau 2 lần cho vay vì lòng tốt mà chuốc rắc rối, tôi học được một bài học cay đắng: Từ nay, không cho vay tiền dễ dàng nữa

Xuất thân từ một gia đình nghèo, tôi hiểu cảm giác bế tắc khi không có tiền, không có chỗ dựa. Vì vậy, mỗi lần thấy người thân hay bạn bè rơi vào hoàn cảnh khó khăn, tôi luôn cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình - không mong báo đáp, không đòi hỏi ghi ơn.

Nên thắp hương quả xanh hay quả chín?

Trong các nghi lễ thờ cúng, nhiều người vẫn giữ thói quen chỉ chọn những quả đã chín, mềm ngọt để dâng lên ban thờ vì quan niệm "trần sao âm vậy".

Super League chính thức bị khai tử

TPO - Real Madrid và UEFA đã đạt được thỏa thuận để chấm dứt bất đồng kéo dài nhiều năm về giải đấu Super League. Động thái này vì lợi ích của bóng đá cấp câu lạc bộ châu Âu.