Trong phòng khách yên ắng, bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản nằm ngay ngắn trên bàn. Trên đó ghi rõ rằng 5 căn nhà tại trung tâm thành phố, tổng giá trị hơn 38 tỷ, toàn bộ được sang tên cho con trai cả.
“Bố, quyết định này… có thật sự hợp lý không?” – người con gái cầm bản hợp đồng, giọng khẽ run.
Người cha né tránh ánh mắt con, đáp gọn: “Anh con phải gánh cả gia đình. Con đã lấy chồng, coi như người ngoài rồi”.
Không khí trở nên nặng nề. Con trai im lặng hút thuốc, con dâu bế con ngồi một góc. Người con gái không tranh cãi. Cô đặt bút ký tên, rất dứt khoát.
Khoảnh khắc ấy, chính sự bình thản của cô khiến cả nhà chủ quan, không ai ngờ rằng đằng sau chữ ký im lặng ấy là một chuỗi hành động đã được tính toán từ rất lâu.
Ba tháng trước, người cha bất ngờ triệu tập cả gia đình để bàn chuyện phân chia tài sản. Năm căn nhà là thành quả tích cóp cả đời ông, từ khi còn là công nhân nhà máy đến lúc bắt kịp làn sóng bất động sản.
Không cần bàn bạc nhiều, ông tuyên bố sẽ để lại toàn bộ cho con trai, với lý do “nối dõi tông đường” và “chăm sóc cha mẹ về già”.
Người con gái phản đối, nhưng bị gạt đi bằng những lý lẽ quen thuộc: “Con gái gả đi là người nhà khác”, “Cháu ngoại không cần học trường tốt như cháu nội”.
Điều khiến cô tổn thương nhất là việc cha phớt lờ hoàn toàn tương lai học tập của cháu ngoại, dù con cô cũng sắp vào tiểu học.
Sau khi ký giấy, người con gái không cãi vã, không làm lớn chuyện. Ngược lại, cô thường xuyên về thăm bố mẹ, mua quà, hỏi han sức khỏe, giúp sắp xếp giấy tờ.
Cha mẹ cho rằng con gái đã “nghĩ thông”. Chỉ riêng người anh bắt đầu sinh nghi, nhưng mọi chuyện dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh ta.
Ít ai biết rằng, trong quãng thời gian ấy, người con gái đã âm thầm thu thập lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến nguồn gốc số tài sản gia đình.
Từ lời kể của hàng xóm cũ và đồng nghiệp của mẹ, cô phát hiện một sự thật bị chôn vùi hơn 20 năm: Phần lớn tiền mua nhà ngày trước đến từ của hồi môn của mẹ và tiền tích cóp của ông bà ngoại.
Giữa tháng 12, người con gái tìm thấy bằng chứng then chốt: một giấy vay tiền cũ, ghi rõ người cha vay vợ gần 400 triệu để mua nhà, ký từ năm 1998.
Không dừng lại ở đó, cô còn phát hiện bản dự thảo di chúc viết tay của cha, trong đó từng dự định chia tài sản cho cả hai con, trước khi bị thay đổi hoàn toàn.
Tất cả được cô sao lưu, sắp xếp cẩn thận, chờ đúng thời điểm.
Bữa cơm tất niên diễn ra đông đủ. Khi mọi người còn chưa ngồi vào mâm, người con gái đặt lên bàn một tập hồ sơ.
“Bố, đây là những giấy tờ con tìm hiểu suốt mấy tháng qua”.
Người cha vừa lật trang đầu tiên thì sắc mặt tái mét, tay run rẩy. Người anh cầm xem tiếp, càng đọc càng hoang mang. Trong căn phòng im phăng phắc, người con gái lên tiếng:
“Bố à, một nửa số nhà này là tài sản hợp pháp của mẹ”.
Mẹ cô bật khóc và xác nhận mọi chuyện. Người cha sụp xuống ghế. Lần đầu tiên, ông nhận ra quyết định của mình không chỉ gây tổn thương cho con gái, mà còn xâm phạm quyền lợi của chính người vợ đã hy sinh cả đời vì gia đình.
“Tôi không cần nhà, tôi cần một sự công bằng”.
Khi con dâu phản ứng gay gắt, cho rằng con gái “lật mặt”, cô bình tĩnh đưa ra đề xuất cuối cùng do luật sư soạn thảo: Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nhà đất nhưng đổi lại thì mẹ cô được hưởng sinh hoạt phí độc lập hằng năm, được mua bảo hiểm y tế cao cấp và một phần giá trị tài sản được dùng để lập quỹ hỗ trợ giáo dục cho trẻ em gái nghèo.
“Tôi không cần nhà” - cô nói. “Tôi chỉ cần mẹ tôi được bảo vệ, và những đứa trẻ khác không phải lớn lên với cảm giác thua thiệt chỉ vì là con gái”.
Đêm giao thừa năm ấy trôi qua trong không khí nặng nề nhưng khác hẳn mọi năm. Lần đầu tiên, cả gia đình phải đối diện với những bất công đã tồn tại suốt nhiều thập kỷ.
Trên đường về, người con gái nói với chồng: “Thứ em giữ được không phải là tài sản, mà là lòng tự trọng và sự bình yên”.
Nhìn con gái nhỏ ngủ ngoan trên ghế sau, cô tin rằng: Sự công bằng hôm nay chính là món quà tốt nhất cho thế hệ sau.
Nguồn: Sohu





