Kẻ lười biếng có số hưởng hay trí tuệ ẩn mình?
Trong Tây Du Ký, Bát Giới thường bị gọi là "đồ ngốc", là hiện thân của sự "ngu và đần". Thế nhưng, một kẻ "ngốc" như vậy kiếp trước lại là Thiên Bồng Nguyên Soái, kiếp này đi thỉnh kinh cũng tu thành chính quả.
Người ta thường nói "cần cù bù thông minh", nhưng chữ "cần" này hợp với ai chứ tuyệt nhiên không dành cho Lão Trư. Sa Tăng mới là hình mẫu điển hình của sự nỗ lực: Từ nhỏ đã bôn ba khắp chốn, tìm thầy học đạo, tâm niệm không lúc nào buông lơi, cuối cùng mới đắc đạo.
Ngược lại, lý lịch của Bát Giới thời trẻ đúng chuẩn một học sinh kém: “Từ nhỏ sinh ra tính vốn lười, ham chơi biếng học chẳng hề ngơi”. Vậy mà, chỉ nhờ một lần tình cờ gặp chân tiên, nghe vài lời chỉ điểm, Bát Giới bỗng chốc thăng tiến, đắc đạo thành tiên, nắm giữ chức Thiên Bồng Nguyên Soái.
Kiểu trải nghiệm này khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Nó giống như một đứa trẻ lười biếng, bỗng một ngày được danh sư khai sáng, thế là vọt một cái thành công rực rỡ.

Trư Bát Giới
Sự tự tin "bí ẩn" – Liều thuốc cho hạnh phúc
Nhiều cha mẹ có con trai thường lo lắng: "Thời đại này nam nhiều nữ ít, con mình sau này có lấy được vợ không?". Nếu con bạn có tính cách của Trư Bát Giới, nỗi lo đó hoàn toàn thừa thãi.
Bát Giới không đẹp trai, nhưng trước bất kỳ nữ thần, yêu quái hay nữ vương nào, anh ta đều tự tin bày tỏ và theo đuổi. Với Lão Trư, diện mạo chưa bao giờ là vấn đề. Quan trọng là sự "tự tin đến mức bí ẩn" trong máu thịt.
- Sa Tăng bảo Bát Giới da dày thịt béo, anh ta cãi: "Lão Trư đây da dẻ mịn màng như nước ấy chứ".
- Người dân Nữ Nhi Quốc chê anh ta xấu, anh ta đáp: "Thế gian này làm gì có ai chê đàn ông xấu bao giờ".
- Bị chê bai lần nữa, anh ta tự hào: "Ta tuy có xấu, nhưng xấu có phong cách!".
Tâm thái lạc quan này chính là một loại mị lực. Nhiều nam giới ngày nay không đẹp trai, nhưng cũng chẳng có được sự tự tin như Bát Giới, mà thường rơi vào tự ti, rụt rè. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần mà còn cản trở giao tiếp xã hội.
Khả năng "tự chữa lành" và tận hưởng hiện tại
Thực tế, cha mẹ nào cũng muốn con mình "không tai không nạn". Nhưng đời người làm sao tránh khỏi gian nan? Thay vì mải miết mưu cầu một cuộc đời phẳng lặng, chi bằng học cách coi nhẹ khó khăn như Trư Bát Giới.
Bát Giới luôn nỗ lực sống thoải mái nhất trong mọi hoàn cảnh, tuyệt đối không đối đầu trực diện với tai ương. Bị đày xuống trần gian, đầu thai nhầm vào bụng lợn thì đã sao? Anh ta vẫn cưới vợ, vẫn sống vui vẻ, hưởng thụ từng ngày. Đó chẳng phải là một năng lực đáng quý sao?
Có lẽ bạn sẽ hỏi: "Nếu Bát Giới cũng nỗ lực như Tôn Ngộ Không, chẳng phải anh ta sẽ đạt được thành tựu cao hơn sao?".
Hãy cẩn thận, chính lối tư duy đó là nguồn cơn cho mọi nỗi phiền muộn của bạn trong việc nuôi dạy con cái đấy!
Nguồn: Zhihu






